• Thùy Trang

Bộ phim “The Pursuit of Happyness” và bài học cuộc sống

“Này con trai, trong bất kỳ việc gì, đừng bao giờ để người khác nói với con rằng… con không thể làm được đâu, kể cả đó là bố nhé. Được không?” - CHRISTOPHER GARNER

Câu nói trên là điều còn đọng lại trong tôi sau khi bộ phim “The Pursuit of Happyness” (tựa Việt “Quyền mưu cầu hạnh phúc”) kết thúc. Bộ phim được thực hiện dựa trên cuối hồi ký của Christopher Garner – Một tỷ phú người Mỹ và là một diễn giả truyền động lực.


Trước khi có được thành công đó, ông là 1 người vô gia cư. Và câu nói trên cũng là của Garner nói với con trai của mình trong bối cảnh vợ ông bỏ đi, chủ nhà trọ đuổi ông và cậu con trai 4 tuổi ra khỏi nhà, 2 bố con ông đã phải ngủ trên sàn nhà vệ sinh của trạm tàu điện ngầm – nơi hoạt động của tội phạm trong sự sợ hãi và bất an.


Tôi đã coi rất nhiều bộ phim về động lực sống, về hành trình một người từ gian khó đã vươn lên và thành công như thế nào. Nhưng “The Pursuit of Happyness” lại đem đến một cái nhìn khác.


Tôi nhìn thấy một Garner dù đã lâm vào đường cùng vẫn chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ bỏ con trai mình. Từ khi ông sinh ra, bố ông đã rời bỏ gia đình, ông hiểu sự thiếu thốn của một đứa con không có bố. Vì vậy, ông đã tự hứa với lòng rằng “Tôi sẽ không để con tôi lớn lên mà không biết mặt bố nó là ai”.


Tôi nhìn thấy một Garner dù đã lâm vào đường cùng, ông vẫn là một người lạc quan. Trong suốt quãng đời khốn khổ của ông không hề thiếu những khoảnh khắc hài hước và vui vẻ. Ông luôn coi Hạnh phúc là quyền của ông, vì thế không có cớ gì mà cuộc đời hay người khác có thể tước bỏ quyền được hạnh phúc của chính mình.


Ông luôn truyền lại cho con trai mình một bài học ý nghĩa nào đó mỗi lần có cơ hội. Và bài học “đừng để người khác nói với con rằng… con không làm được đâu” đã chạm vào trái tim tôi.


Tôi thực sự ấn tượng cách dùng từ “Let” trong câu nói trên. Bởi vì, “Let” không phải chỉ đơn giản là lắng nghe điều người khác nói mà còn là cho phép câu nói đó được tác động lên tâm trí mình, đồng ý với nó. Khi để ai đó nói câu này với mình cũng là lúc bạn cho phép họ được đánh giá khả năng của bản thân mình, cho phép họ được tổn thương mình, cho phép họ làm mình sợ hãi. Ngay cả khi người đó là bố mẹ mình, họ nói ra câu nói đó vì muốn tốt cho mình, nhưng nếu bạn cho phép câu nói đó tác động lên bạn, bạn sẽ bị thương. Chúng ta không có quyền ngăn cản người khác được nói điều họ nghĩ nhưng tiếp nhận nó hay không lại là quyền của chúng ta.


Tôi đã tiếp nhận câu nói đó suốt một thời gian rất dài và trong ngần ấy năm tháng tôi luôn sống trong sự tự ti, thiếu quyết đoán, luôn phân vân. Và bạn biết đấy, một người có những tính cách đó làm sao có thể đạt được điều mình muốn. Chính vì thế, tôi đã quyết định sẽ không sống một cuộc đời từ bỏ mong muốn của mình chỉ để nghe theo người khác nữa. Bởi rõ ràng, tôi cũng vẫn không thể thành công và càng không hạnh phúc khi đi theo con đường người khác sắp đặt.


Tôi sẽ để mong cầu và niềm vui của tôi được lên tiếng. Tôi sẽ làm điều tôi muốn, tôi vui và tôi thích. Tôi muốn thử xem những điều này sẽ đưa tôi đến nơi tốt hơn hay nơi tệ hơn. Và chắc chắn, bài học mà Garner đã dạy cho con trai, tôi cũng sẽ dạy cho con mình. Ý nghĩa cốt lõi của bài học này chính là: “Đừng tiếp nhận những lời nói mà con biết sẽ làm mình tổn thương, kể cả khi lời nói đó xuất phát từ lòng tốt và từ bố mẹ.”.


Thùy Trang

2 views0 comments

Recent Posts

See All