• Thùy Trang

Chậm một chút, đời sẽ vui hơn!

“Tôi mong có những ngày cốc cà phê bạn uống có hương vị tràn đầy màu nhiệm, những bài hát bạn đang nghe khiến bạn phải nhún nhảy, những người lạ trên đường cũng khiến bạn mỉm cười và bầu trời đêm đầy sao chạm được đến tâm hồn bạn. Tôi mong đến ngày bạn yêu sự tồn tại của chính mình trên cuộc đời này” – Brook Hampton


Khi tôi 20, tôi yêu thích cái cảm giác được chạy xe trên những cung đường rợp bóng cây của Sài Gòn vào buổi sáng. Những tia nắng nhảy nhót, mái ngói rêu phong, hàng cây tăm tắp chạy hai bên đường, tiếng nhạc từ dàn giao hưởng đang biển diễn trên bậc thang của nhà hát thành phố đầy nét cổ kính… từng hình ảnh, từng giai điệu đều khơi gợi lên những điều tươi sáng và tốt đẹp. Những ngày ấy, cuộc đời tôi thật đáng sống.


Sau này đi làm, những cung đường đó tôi đều đi qua hai lần mỗi ngày. Những hình ảnh đó không biết vì đã quá quen thuộc hay vì cuộc sống hối hả mà hiếm khi gợi được trong tôi cảm xúc trước kia nữa. Bù lại, tôi hay trách ông trời sao nay nắng thế? Sao đổ mưa? Trách Sài Gòn sao mà kẹt xe; sao mà ồn ào, khói bụi thế? Để tôi đi làm trễ, để tôi ướt hết người, da thì đen nhẻm đi.


Giờ đây, tôi 30. Sài Gòn thì vẫn thế. Vẫn có những hình ảnh tuyệt đẹp như khi tôi 20, vẫn có sự khắc nghiệt của cái nắng chói chang hay cơn mưa rả rích, vẫn ồn ào tấp nập. Chỉ có tôi là khác đi. Tôi đã không còn tìm kiếm sự bình yên qua đôi mắt nữa. Bình yên tôi có luôn đến từ bên trong, nơi tĩnh lặng của tâm thức. Điều kỳ diệu là khi ta trú ngụ trong sự tĩnh lặng bên trong đó, thì bên ngoài “khung cửa sổ của tâm hồn” kia – có là hạt mưa lướt trên lá hay sấm chớp rền vang; tia nắng lấp lánh trên tán cây hay nắng chói chang; “ngõ vắng xôn xao” hay phố phường tấp nập thì nơi đây – ta vẫn đầy bình yên.


Khi tôi chú tâm vào tĩnh lặng bên trong và để mình sống trong phút giây của hiện tại, tôi hiểu sâu sắc cái tình yêu đối với “sự tồn tại của chính mình trên cuộc đời này” mà Hampton nhắc đến. Tình yêu đó khiến mọi thứ tôi nhìn thấy qua đôi mắt đều đáng để thưởng thức, đều rất đẹp và thú vị. Bởi vì ta vui nên đời vui!


Tôi nhớ tôi vào một buổi chiều tan tầm rất lâu về trước. Xe phải nhích từng chút một và trời thì mưa rấm rứt. Nghe tệ quá phải không? Nhưng dù sao thì cũng không thể làm được gì khác ngoài cam chịu, vì vậy, tôi đã thử để lòng tĩnh lại trước sự nôn nóng được về nhà và cảm giác bực bội vì hoàn cảnh đầy khổ sở này. Rồi tôi tìm đến những khoảng lặng giữa tiếng còi xe, tiếng mưa rơi, hoặc đôi khi không chú tâm vào gì khác mà chỉ quan sát quang cảnh lúc đó. Thật lạ là những cảm xúc và suy nghĩ khó chịu đã tan đi mất từ lúc nào. Thay vào đó là sự tĩnh lặng và khoan thai từ đáy lòng. Hôm đó, tôi về nhà với tâm trạng vui vẻ thay vì cau có và mệt mỏi như mọi khi. Từ dịp ấy, tôi tìm thấy “Sức mạnh của tĩnh lặng và hiện tại”.


Quá khứ là ký ức, tương lai là tưởng tượng, chỉ có hiện tại là tồn tại. Hãy cho phép những hương vị tuyệt diệu của cuộc sống được tồn tại trong từng khoảnh khắc của cuộc đời bạn. Hãy chậm lại và bạn sẽ tìm thấy “hương vị nhiệm màu” của cốc cà phê bạn đang cầm trên tay.


Thùy Trang

3 views0 comments

Recent Posts

See All