• Thùy Trang

Thiếu tôn trọng bản thân nhưng lại muốn được người khác tôn trọng?

Updated: Mar 13

Bạn đã từng cảm thấy bị thiếu tôn trọng? Bạn đã làm gì khi nhận được sự thiếu tôn trọng từ người khác? Phản kháng? Tổn thương? Dằn vặt bản thân? Cố gắng thay đổi với mong muốn thoát khỏi điều đó?


Dù là gì đi nữa, thì chắc chắn đó cũng không phải là cảm giác dễ chịu.


Ông Ihaleakala Hew Len, người sáng lập ra phương pháp Ho’oponopono đương đại đã nói rằng:


“Những gì ta nhìn thấy từ người khác đều là do ta quán chiếu từ chính mình”.

Điều đó có nghĩa là thái độ ta nhận được người khác xuất phát từ thái độ ta cư xử với chính mình.


Tôi từng cảm thấy quan điểm này vô lí. Với tôi, một người biết tôn trọng mình, sẽ tức giận và phản kháng nếu bị đối xử thiếu tôn trọng. Nhưng sau khi dành thời gian chiêm nghiệm, tôi đã hiểu được ý nghĩa đằng sau câu nói của Hew Len. Và trong bài viết này, tôi mong muốn được chia sẻ điều đó cùng với bạn.


Trong ngạn ngữ của Trung Quốc có câu “Đừng chạm vào vảy ngược của rồng”, nghĩa là "bạn sẽ chết chắc nếu chạm vào điểm nhạy cảm của người khác". Nói theo cách ngược lại, nếu ai đó chạm vào điểm nhạy cảm của bạn, bạn cũng sẽ nổi cáu với họ. Nhưng bạn đã từng nghĩ tại sao con rồng lại có cái vảy ngược đó? Cái vảy mọc từ cổ rồng hay có ai cắm lên nó? Và điểm nhạy cảm của chúng ta cũng tương tự như chiếc vảy ngược ấy.


Tại sao ta lại có "vảy ngược"?


Chúng ta đã luôn tự ti và băn khoăn về một đặc điểm nào đó của bản thân, chúng tích tụ và chai sần theo năm tháng để rồi tạo thành “cái vảy ngược” đó. Chính ta là người đã tiếp nhận những định kiến, tiêu chuẩn được tạo bởi cộng đồng và xã hội và cất giữ chúng trong tiềm thức. Đến một lúc nào đó, khi nhìn thấy mình không giống như hình mẫu của xã hội, ta băn khoăn, lo lắng và tự ti. Từ đó, ta bắt đầu có hành động bảo vệ điểm nhạy cảm của bản thân bằng cách:

  • Phản kháng với đám đông;

  • Tự dằn vặt bản thân, và;

  • Cố gắng thay đổi để phù hợp với thị hiếu.

Nhưng chúng ta lại không nhận ra rằng, càng phản kháng và cố thay đổi, ta lại càng chứng minh sự ám ảnh của bản thân về nó. Điểm nhạy cảm đó trở thành “cái vảy ngược” hễ ai đụng đến là ta lại đau.


Thẳm sâu bên trong, chúng ta vẫn đang canh cánh về sự khác biệt của mình so với chuẩn của xã hội. Và chính vì không tôn trọng sự khác biệt đó, không chấp nhận sự khác biệt đó như một phần của chính mình, đã khiến chúng ta nhìn thấy sự thiếu tôn trọng từ người khác khi họ nhắc đến sự khác biệt đó theo cách ta không mong muốn.


Hôm nay, một thành viên trong group tôi tham gia tỏ ra khá bức xúc khi có một người buông lời chê bai, xúc phạm đến nghề viết nội dung tự do. Thật sự, chính bản thân tôi khi đọc những lời lẽ của người đó cũng cảm thấy tức giận, vì cô ấy đã dùng những ngôn từ thiếu tôn trọng khi nói về những người làm nghề viết nội dung. Khi quan sát sự bức xúc của chính mình, tôi đã nhận ra tại sao tôi lại trở nên tức giận.


Lý do chính là: tôi đã tích góp trong tiềm thức của mình những định kiến của người khác về nghề viết, đồng thời trở nên nhạy cảm với việc bị coi thường. Tôi đã đọc thấy rất nhiều lần những lời lẽ không hay về nghề viết nội dung tự do, cách họ hiểu không đúng về công việc này. Một cách vô thức, tôi tiếp nhận chúng và cất vào tiềm thức của mình như một ấn tượng không tốt đẹp. Từ đó, Bản ngã của tôi tự đặt ra một định kiến, đó là: “Viết tự do là nghề nghiệp không được coi trọng”. Nói cách khác, tôi đã tự phát xét và thiếu tôn trọng nghề nghiệp của mình. Tôi đã cho phép suy nghĩ ấy tồn tại bên trong mình, biến nghề nghiệp của mình trở thành điểm nhạy cảm. Ngoài ra, từ những trải nghiệm trong quá khứ, tôi mặc định rằng, thái độ và ngôn từ của cô gái đó đại biểu cho việc coi thường người khác, theo logic, tôi cần tức giận và phản kháng. Có vẻ, rất nhiều người đã được dạy giống tôi. Chính hai điều đó cộng lại đã biến nghề viết thành “cái vảy ngược” của số đông những người cùng nghề. Nhưng nếu trước đây, chúng tôi tiếp nhận những suy nghĩ khác, chẳng hạn như: “Đó là lời của những người không hiểu về nghề viết, ta cần thông cảm và chia sẻ lại cách hiểu của chúng ta với họ”, thì giờ đây, chúng tôi có còn coi đó là những lời lẽ coi thường nghề nghiệp của mình? Chúng tôi có còn bị động chạm tự ái và nổi nóng nữa không?


Tôi tin rằng, ngoài kia đã có nhiều người khác tiếp nhận cách suy nghĩ về hành vi cư xử trong xã hội khác với chúng tôi và vì thế họ đã không có “vảy ngược” như chúng tôi đã có.


Đây chính là lý do tại sao tôi nói chính chúng ta là người đã tiếp nhận và quyết định những điểm nhạy cảm bên trong mình. Tôi tin rằng nếu bạn đủ tôn trọng mọi thứ thuộc về bạn, đủ chấp nhận bản chất của chúng; bạn sẽ không còn nhìn thấy sự thiếu tôn trọng của người khác nữa.


Vậy, như thế nào là đủ tôn trọng chính mình, đủ chấp nhận chính mình?


Tôn trọng chính mình là chấp nhận mọi thứ thuộc về mình. Bao gồm ngoại hình, trí tuệ, tư duy, điểm mạnh và điểm yếu. Không cố gắng ép bản thân mình thay đổi khi đó không phải là nhu cầu bên trong của mình. Bất cứ khi nào ta cảm thấy hổ thẹn, tự ti, căm ghét chính mình và muốn thay đổi để có được ánh mắt ngưỡng mộ của người khác nhưng bên trong lại buồn bã, khổ sở và cảm thấy thật khó khăn khi phải che giấu con người thật của mình thì hãy dừng lại. Sự thay đổi đó không phải là nhu cầu thực sự mà chúng ta muốn. Hãy chỉ làm những điều mà bên trong cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc và thỏa mãn. Có thể chúng ta sẽ đi ngược lại tiêu chuẩn và định hướng của xã hội, có thể sẽ khiến những người xung quanh thất vọng và thậm chí trách móc. Nhưng chỉ cần điều đó khiến bên trong chúng ta an ổn, đủ đầy, hạnh phúc là đủ.


Hãy tin tôi đi, một khi bên trong ta hạnh phúc và an nhiên, những biểu hiện ra bên ngoài sẽ làm bạn và người khác ngạc nhiên.


Tôn trọng chính mình là điều mà chúng ta phải thực hành hàng ngày. Tuy nhiên, vì chúng ta là con người nên đôi khi chúng ta sẽ vẫn có những giây phút để lòng mình lạc giữa những định kiến và tiêu chuẩn xã hội và nhận lấy sự phán xét của người khác. Dù là thế, ta cũng đừng tự trách vì sao ta lại thiếu tôn trọng chính mình để người khác có cơ hội tổn thương chúng ta. Hãy coi đó là một phần của bản thân, hãy chấp nhận mình vẫn là người yếu đuối, hãy tôn trọng chính những sự yếu đuối ấy và bên trong tasẽ lại yên ổn trở lại. Giống như tôi đã làm, bạn hãy quan sát cảm xúc của mình và tìm hiểu nguyên nhân từ đâu mà cảm xúc ấy đến.


Vì những gì bạn nhìn thấy từ người khác là quán chiếu từ chính bạn nên nếu bạn có thể tôn trọng chính mình, bạn sẽ nhìn thấy sự tôn trọng trong ánh mắt của người khác. Và một khi bạn học được cách tôn trọng chính mình, bạn cũng sẽ biết cách thể hiện sự tôn trọng đối với người khác. Tình yêu được xây dựng dựa trên sự tôn trọng là tình yêu bền vững nhất. Dù đó là tình yêu dành cho người khác hay cho chính mình.

9 views0 comments

Recent Posts

See All